Home » Hồ Sơ Vụ Án» Chuyện đời má mì khét tiếng xứ Cao Bằng

Chuyện đời má mì khét tiếng xứ Cao Bằng

Filed under: Hồ Sơ Vụ Án |

Chồng chết, bản thân vào tù trả giá cho tội môi giới những cô gái còn trinh bán dâm, giờ ngồi sau song sắt, nữ quái từng một thời tung hoành ở đất Cao Bằng không khỏi quay quắt lòng khi đứa con gái 6 tuổi của cô ta vốn vắng cha, giờ thiếu luôn cả mẹ, đang sống nhờ tình thương của người bà vốn cả đời đã quá nhiều cơ cực và đang mang trong mình nhiều căn bệnh.

An ninh hình sự cập nhật liên tục tất cả các ngày trong tuần

Từ cô gái ngây thơ…

Lương Thị Duyên, nữ phạm nhân 25 tuổi đang thụ án về tội môi giới mại dâm và cưỡng đoạt tài sản tại trại giam Phú Sơn, Thái Nguyên tỏ ra khá hồi hộp khi nghe nói có phóng viên đến tiếp xúc với cô ta. Rón rén ngồi trên chiếc ghế gỗ dài có tựa lưng, thỉnh thoảng Duyên liếc nhìn tờ giấy có ghi lý lịch về cô để xem trong đó mình có được giảm án hay không. Từ lâu Duyên đã không tiếp xúc với người bên ngoài. Người phụ nữ từng trải đưa mắt nhìn các bạn tù khác, rồi lại nhìn ra xa xăm, ngó ngoài trời mưa qua khung cửa sắt. Sau những phút chờ đợi, cô gái có hình dáng phốp pháp, nụ cười gượng gạo và mái tóc rẽ ngôi giữa, ngồi đối diện với phóng viên. Lúc đầu, Duyên tạo ra khoảng cách bằng việc lặng im. Nhìn vẻ e dè, vẫn còn phảng phất nỗi buồn, nếu có gặp ngoài xã hội chắc tôi cũng không thể hình dung, Duyên từng là một má mì khét tiếng ở đất Cao Bằng, không thể hình dung cô ta đã gây ra nỗi sợ hãi khủng khiếp cho những nữ sinh còn trinh bị Duyên vùi xuống bùn… Duyên khéo giấu mình dưới vẻ ngoài nhẹ nhàng, thỏ thẻ.

Sau màn e dè đầu tiên đó, Duyên dần cởi mở tâm sự khi được cán bộ trại giam động viên. Án của Duyên khá dài, cô phải chấp hành 13 năm tù về tội môi giới mại dâm và cưỡng đoạt tài sản. Nạn nhân của má mì này khi đó đều là những thiếu nữ mới lớn. Bằng các thủ đoạn, Duyên và đồng bọn đã đứa những thiếu nữ cả tin đi bán cái quý nhất của đời con gái, lấy vài triệu đồng của những khách làng chơi lắm tiền nhiều của.

Mở đầu câu chuyện bằng giọng buồn buồn, Duyên cho biết cô là người dân tộc Nùng, dưới Duyên còn một em trai kém vài tuổi. Từ nhỏ, chị em Duyên đã được bố mẹ đứa từ thôn về thị xã Cao Bằng định cư, cả gia đình Duyên sống bằng nghề buôn bán nhỏ. Cha mẹ Duyên những mong, ở nơi thị thành, các con sẽ có điều kiện học hành và kiếm việc ổn định cho tương lai sau này. Khi chưa học hết cấp 2, người bố của Duyên không may mất sớm, để lại gánh nặng với đủ thứ nghề để nuôi con, nhưng mẹ Duyên vẫn không thể lo cho hai đứa con một cuộc sống đủ đầy như bạn bè cùng trang lứa.

Thời gian đó, Duyên vẫn là cô gái mới lớn ngây thơ, trong trắng, chưa từng trải đời, luôn biết thương mẹ, thương em. Cuộc sống gia đình vất vả, Duyên học hết lớp 9 đã phải nghỉ ở nhà để nhường con đường học cho cậu em trai. Hằng ngày, cô và em trai cùng bảo ban nhau giúp mẹ buôn bán. Nhưng cũng từ ngày bỏ học, lao vào kiếm tiền giúp gia đình, Duyên bắt đầu trở nên sành sỏi bởi cô sớm phải tiếp xúc với cuộc sống bon chen ngoài xã hội. Khác với các cô gái cùng trang lứa, Duyên khá mạnh mẽ và yêu sớm. Chưa đến tuổi thành niên, năm 17 tuổi, Duyên đã lấy chồng, một thanh niên không nghề nghiệp.

Chưa đầy một năm sau, Duyên sinh được cô con gái xinh xắn. Cuộc sống vất vả hơn khi chồng Duyên ngập vào nghiện hút. Con đường đánh mất mình của Duyên xuất phát từ đó. Năm 2004, theo như Duyên tâm sự, đó là năm định mệnh, cuộc đời cô xuống dốc không phanh. Khi con gái được 1 tuổi, chồng Duyên chết. Cô bảo anh chồng bị ung thư vòm họng nhưng những người xung quanh nói, chồng cô chết vì căn bệnh thế kỷ do chích ma túy triền miên. Dân phố nói nhiều đến cái chết của chồng Duyên, nhưng Duyên thì bỏ ngoài tai, không muốn nhắc đến chuyện mà mọi người vẫn hay bàn tán. Cũng giống mẹ mình, Duyên một mình nuôi con gái khi mới 19 tuổi.

Khi tôi hỏi: “Sao cô không tìm cho mình một công việc để nuôi con như người mẹ khắc khổ từng một mình nuôi chị em cô. Có phải bất cứ ai khi hoàn cảnh rơi vào bế tắc, đều dấn vào tội lỗi, làm việc phạm pháp?”. Nghe vậy , Duyên chỉ lặng im, ngồi vân vê gấu tay áo tù. Những tháng ngày tội lỗi của người đàn bà này dần dần được mở ra sau những câu chuyện ngắt quãng. Duyên cho rằng, thời gian sau ngày chồng mất, phương hướng của cô mù mịt, không có chút ánh sáng nào soi rọi. Cô lần mò trong bóng tối, một mình.

Thành má mì khét tiếng

Trước khi trở thành một má mì khét tiếng ở thị xã Cao Bằng, Duyên hành nghề mại dâm. Nhan sắc trung bình, vóc dáng thấp, Duyên không kiếm được nhiều tiền như những cô gái khác. Cũng vì thế mà Duyên sớm bị gạt bỏ khỏi cái nghề bán trôn nuôi miệng. Làm cái nghề cặn bã nhất cũng không xong. Duyên dần nhìn đời bằng ánh mắt chua chát. Duyên đã nghĩ ra cách kiếm tiền khác cũng nhanh và dễ dàng như đi bán dâm – làm nghề môi giới mại dâm.

Duyên thu thập số điện thoại của những “đại gia”, những vị giám đốc lắm tiền, thích của lạ ở đất Cao Bằng. Khi đã có trong tay những mối làm ăn, cô ta thâm nhập vào các trường trung học cơ sở, trung học phổ thông để tìm những cô gái mới lớn, ham chơi, đua đòi và muốn có tiền để đưa vào đường dây mại dâm của mình. Thông qua các mối quan hệ, Duyên và nhiều người khác, trong đó có cả nữ sinh cấp 3 hình thành một đường dây môi giới bán dâm khét tiếng ở phố núi. Không chỉ vậy, nhóm của Duyên còn đi tìm những thiếu nữ mới lớn, tuổi 16 – 17, đang còn ngồi trên ghế nhà trường rồi mồi chài, đe dọa, hoặc “khuyến khích” họ đi bán cái ngàn vàng. Với số tiền được hứa hẹn quá lớn, nhiều thiếu nữ đã trở thành “nhân viên” dưới trướng của Duyên.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Duyên đã lấy được số má vì chuyên môi giới gái còn trinh cho các đại gia ở phố núi này. Chỉ cần một cú điện thoại, nhóm của Duyên sẵn sàng đưa khách tới bến với những chân dài trẻ trung, mới lớn – những đóa hoa rừng ngạt ngào sắc hương. Duyên đã trực tiếp tham gia 5 lần cùng đồng bọn và 3 lần đánh quả lẻ môi giới bán trinh và bán dâm cho khách hàng. Má mì này luôn ăn chặn gần hết số tiền mà các em gái kiếm được sau mỗi lần đi khách.

Chiêu của Duyên và đồng bọn môi giới bán trinh tinh vi và kín kẽ có trước có sau, không để các nạn nhân có cơ hội tố cáo. Sau khi bán trinh, nạn nhân buộc phải viết vào giấy tự nguyện không có sự ép buộc của Duyên và đồng bọn. Từ những phi vụ này, Duyên và nhóm “tú ông, tú bà” kiếm được khá nhiều tiền từ thân xác các thiếu nữ mới lớn.

Không chỉ hành nghề môi giới mại dâm, Duyên còn trấn lột tiền của các học sinh trên địa bàn thị xã Cao Bằng. Nạn nhân của cô ta là những nữ sinh cấp 3, Duyên trắng trợn đến các trường học vô cớ đòi mượn tiền, khi các em chống đối, cô ta dọa đánh hoặc dọa cho người khác đánh. Nếu không có tiền, Duyên bắt nạn nhân tìm đủ mọi cách để kiếm tiền đưa cho mình. Nhiều em sợ hãi khi bị dọa đánh, bị dọa đâm kim tiêm có dính HIV nên đã tăm tắp nộp tiền, vàng cho Duyên. Có những nạn nhân bị cô ta trấn nhiều lần gồm cả nhẫn vàng tây và tiền mà không dám nói với gia đình. Thời điểm đó, các nữ sinh của Thị xã Cao Bằng nhắc đến cái tên Lương Thị Duyên đều không khỏi kinh hãi, rùng mình. Các em phải tìm cách tránh mặt hoặc phải cắn răng đưa tiền cho Duyên. Hành vi của cô ta diễn ra trong một thời gian dài vì hầu hết nạn nhân không dám “mách” bố mẹ, nhà trường và các cơ quan chức năng.

Ân hận muộn màng

Vào một ngày cuối tháng 4/2006, Duyên bị bắt. Bảy tháng sau, cô ta bị kết án 13 năm tù cho cả hai tội danh. Môi giới mại dâm và cưỡng đoạt tài sản. Các đồng phạm của Duyên cũng lần lượt nhận các mức án thích đáng cho hành vi phạm pháp của họ. Sau phiên sơ thẩm, Duyên cùng một số bị cáo khác kháng cáo. Nhưng tại phiên phúc thẩm, Duyên bất ngờ xin rút bản kháng án và chấp nhận mức án đã bị tuyên án trước đó. Hồi bị bắt giữ, mặc dù đang nuôi con nhỏ dưới 36 tháng, nhưng Duyên không làm đơn để có đặc quyền tại ngoại. “Em nghĩ án của em dài, nếu còn nấn ná ở bên ngoài để nuôi con qua 3 tuổi, sợ rằng mọi thứ trở nên muộn. Em đã quyết định đi thụ án, mong thời gian trôi nhanh để trở về với con”, Duyên cho biết. Và Duyên đã gửi con gái cho bà ngoại nuôi, không muốn con theo mình vào trong trại giam sống. Duyên muốn con không phải sớm cảm nhận về hành vi tội lỗi mà mình đã gây ra.

Bị giam giữ ở Cao Bằng hơn 1 năm, Duyên được chuyển về Trại giam Phú Sơn 4. Đến giờ cô ta đã thụ án được gần 5 năm. Ở phân trại 2, cùng với các phạm nhân khác, hàng ngày cô ta phải lao động và được giáo dục để sau này trở thành con người có ích cho xã hội. Duyên cũng đã trải qua đủ các nghề từ việc đồng áng, đến khâu bóng, làm mi giả, và dán vàng mã. Nữ quái từng một thời là nỗi khiếp sợ của các nữ sinh giờ nhu mì hơn, đôi mắt luôn phảng phất nỗi buồn, sự ăn năn, hối hận. Nhắc đến đứa con năm nay lên 6, Duyên rớt nước mắt. Từ khi vào trại, mọi sự chăm sóc con, một tay mẹ đẻ Duyên nuôi. “Năm nay con em vào lóp 1 rồi. Em thấy ân hận vì không được bên cạnh cháu những ngày cháu chập chững đến trường”, Duyên dùng tay quệt hai dòng nước mắt lã chã.

Nỗi nhớ mong, thương con hiện giờ là động lực để Duyên phấn đấu lao động, cải tạo tốt hơn, để được sự khoan hồng, ân xá của pháp luật. Ở trại, Duyên cũng thỉnh thoảng được gọi điện về nhà. Mỗi lần con gái hỏi, cô phải giấu không nói đến chuyện tù tội, vì nó là đứa bé nhạy cảm, hiểu nhanh. Thỉnh thoảng mẹ cũng đưa con gái lên thăm Duyên. Nhắc đến người mẹ già ở nhà, Duyên không khỏi chạnh lòng. Cô ân hận vì không giúp được gì cho bà: “Mẹ em bị bệnh hen, mùa đông đến hoặc những khi trái gió trở trời bà thường đau yếu. Em trai em sắp kết hôn và còn phải lo cho cuộc sống của nó nên khó quan tâm đến mẹ được”. Mong mỏi lớn nhất của một phạm nhân như Duyên là cố gắng cải tạo thật tốt, để được về nuôi dạy con gái. Duyên hiểu, chỉ có con đường cải tạo tốt, lối về với cuộc sống tự do mới ngắn lại.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Tham gia TinAnNinh trên Facebook để cập nhập tin tức nóng hổi nhất.

Bài viết liên quan :

    { 0 comments… add one now }

    Gửi phản hồi cho bài viết : Chuyện đời má mì khét tiếng xứ Cao Bằng

    Leave a Comment