Tags Posts tagged with "Lam Chin Ngon"

Lam Chin Ngon

1 0

Có lần Điền Đắc Kim đột nhập vào nhà 1 quan chức Mỹ, bắt cô vợ trẻ đẹp đưa đến một khách sạn để cưỡng hiếp.

LTS: Do sự phức tạp của một xã hội nhiễu nhương, tình trạng mất an ninh trật tự nghiêm trọng, cuộc sống của người dân Sài Gòn trước năm 1975 luôn trong tâm thế mạnh được yếu thua, bạo lực hoành hành, giang hồ cát cứ. Mảnh đất được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn đông này bên cạnh sự hào hoáng, tân kỳ của nền kinh tế phát triển theo nguồn viện trợ và văn hóa lai Mỹ choáng ngợp, đã có một thế giới ngầm tồn tại kiểu hòn đảo nhỏ mọc lên giữa hai dòng nước sản sinh ra nhiều tên giang hồ khét tiếng như: Đại Cathay, Mã Ngưu (Tín Mã Nàm: Con ngựa điên), Bạch Hải Đường, Điền Khắc Kim (chứ không phải Điền Khắc Kim như báo chí Sài Gòn trước 1975 thường viết)… Trong đó, Điền Khắc Kim cũng cùng thời với Đại Cathay, Huỳnh Tỳ, Woòng Cái, Ba Thế. Tuy không được xếp vào nhóm Tứ đại Thiên vương nhưng tiếng tăm cũng lừng lẫy giang hồ và đặc biệt còn mang biệt danh: “Độc hành đại đạo hái hoa dâm tặc” do hành vi gây án và tính cách rất riêng của một tên cướp có “đẳng cấp”. Vậy Điền Khắc Kim là ai, tại sao hắn có biệt danh giang hồ như vừa kể trên?

Điền Đắc Kim
“Tướng cướp cô đơn” Điền Khắc Kim.

Kỳ 1: Tên cướp đơn thương độc mã

Năm 1967, Sài Gòn bỗng rộ lên những vụ cướp tài sản của các nhà giàu, nhà của sĩ quan Mỹ hoặc me Mỹ (phụ nữ Việt lấy chồng người Mỹ). Những nhà lầu, biệt thự này đều kín cổng cao tường, có nhà còn nuôi cả chó bẹc-giê nhưng vẫn bị một tên cướp có tên là Điền Khắc Kim đột nhập, không chỉ cướp tài sản mà còn cướp luôn “trinh tiết” của nữ gia chủ, đặc biệt là vợ Mỹ và me Mỹ.

Hành tung “xuất quỷ nhập thần”

Điền Khắc Kim vốn hành động đơn thương độc mã không có đệ tự hay đàn em trợ giúp, nhà kiên cố cỡ nào cũng đột nhập một cách dễ dàng, không chỉ ở khu vực ngoại ô mà ngay trong trung tâm thành phố cũng không thoát khỏi nếu nơi đó đã được Điền Khắc Kim chọn để ra tay.

Tên cướp xuất quỷ nhập thần này rất giỏi võ, sử dụng hàng nóng, sẵn sàng ra tay tước đoạt sinh mạng gia chủ khi chống cự lại nếu là đàn ông, nhưng với phụ nữ thì hắn không giết mà hãm hiếp rồi mới buông tha. Điền Khắc Kim đã gây ra nỗi kinh hoàng không chỉ cho những gia đình giàu có, nhà của Mỹ hay nhà có người lấy Mỹ mà còn là nỗi khiếp sợ, lo lắng cho mọi cư dân bình thường trong xã hội. Tên cướp ghê gớm này gây án xong, lặng lẽ rút lui hầu như không để lại dấu vết, nhưng nếu bị cảnh sát, quân đội chế độ cũ truy đuổi, trong tư thế đơn độc, hắn sẵn sàng chống cự, bắn trả lại một lực lượng vây bắt đông đảo để thoát thân. Và hầu như khó bắt được hắn.

Mỗi lần gây án, đào thoát hay chống trả lại cảnh sát của tên tướng cướp đều được những tờ báo Sài Gòn đua nhau khai thác tin, bài kể cả viết hẳn thành loạt phóng sự điều tra rất giật gân gây xôn xao dư luận, trở thành đề tài bàn tán khắp nơi nhất là khu vực chợ búa, quán cà phê cóc, bến bãi, các xóm lao động, giới xích lô, taxi, hành khách đi xe buýt. Nhưng điều ngạc nhiên là các báo thời đó khi đưa tin, viết bài, tường thuật vụ án đều đăng tên của kẻ cướp là Điền Khắc Kim, trong khi hồ sơ của cảnh sát chế độ cũ ghi rõ là Điền Khắc Kim. Hóa ra là do lỗi của người viết tin, bài nhầm lẫn hoặc của người sửa mo-rát của các tờ báo lúc đó đã sửa họ của tên cướp từ Điền Khắc Kim trở thành Điền Khắc Kim.

 Điền Đắc Kim 1
Thiếu nữ Sài Gòn trước những năm 1975 (ảnh minh họa).

Nhưng bây giờ, xin trả lại cho đúng tên tuổi của tên tướng cướp khét tiếng này, ta gọi hắn là Điền Khắc Kim, bởi lẽ “án tại hồ sơ”.

Chỉ trong khoảng 3 năm, từ năm 1967 – 1970 là giai đoạn đầu của quá trình hoạt động gây án tới mãi về sau này của Điền Khắc Kim đã rộ lên thành một chuỗi sự kiện liên tục khiến bóng ma tướng cướp Điền Khắc Kim thành nỗi ám ảnh kinh hoàng của các nạn nhân. Và khi các tờ báo thời đó đồng loạt đăng tin bài, tường thuật vụ án với không ít sự thêu dệt đã đẩy độ nóng của dư luận lên rất cao khiến giới chức chính quyền cũ, đặc biệt là lực lượng cảnh sát Sài Gòn và Quân cảnh Mỹ hết sức lúng túng trong việc đối phó với tên cướp ngông cuồng này. Nhưng Điền Khắc Kim đúng như bóng ma, gây án xong thì biến mất tăm như người vô hình rồi một khoảng thời gian ngắn sau đó lại bất ngờ xuất hiện. Chính sự thoắt ẩn, thoắt hiện của Điền Khắc Kim khiến nhà chức trách càng đau đầu, tìm mọi cách để truy bắt, tiêu diệt cái gai trước mắt nhưng lại thành bóng ma trêu người luật pháp này.

Theo mô tả của các nạn nhân, Điền Khắc Kim là một tên cướp khoảng 25 – 27 tuổi, nhỏ con, cao khoảng 1,60m, gầy ốm, nước da trắng trẻo, để tóc dài phủ gáy mô-đen hippy của giới trẻ chạy theo văn hóa Mỹ thời đó. Hắn ăn mặc cũng khá mô-đen, vẻ bạch diện thư sinh, mặt mũi không có gì là hầm hố kiểu một tên cướp, đặc biệt Điền Khắc Kim có đôi mắt sáng rực như hút hồn người khác. Đó là một ánh mắt có sức thôi miên làm tê liệt con mồi

Điền Đắc Kim 2
Một bài báo vào năm 1971 viết về chuyện Điền Khắc Kim bị bắt. (ảnh Bưu Điện Việt Nam)

Các báo thời đó đã khai thác về Điền Khắc Kim với nhiều tình tiết lãng mạn, ly kỳ theo xu hướng Điền Khắc Kim là một tên cướp không chỉ có tài “xuất quỷ nhập thần”, có gan lớn, dám đột nhập cả vào nhà của cố vấn Mỹ. Không chỉ thế, tên cướp còn có máu nghĩa hiệp, không hãm hiếp phụ nữ Việt Nam, chỉ trả thù những bà vợ Mỹ. Khiến trong mắt không ít độc giả thời bấy giờ nhìn Điền Khắc Kim như là một tướng cướp hào hoa, nghĩa hiệp, đi cướp nhà người Mỹ để trả thù dân tộc?!.

Truy lùng ráo riết

Sau vụ cướp nhà cố vấn Mỹ đó, lực lượng cảnh sát, quân cảnh đã mở đợt truy quét khắp nơi, nhất là những khu vực đông dân nhập cư, xóm lao động, nhà ổ chuột mà nhà chức trách nghi ngờ có Điền Khắc Kim ẩn nấp, lẩn trốn. Đặc biệt cảnh sát quận 3, phụ trách địa bàn nơi Điền Khắc Kim vừa gây án đã tức điên lên, mở đợt tổng truy quét tội phạm trên toàn địa bàn hòng tìm ra tung tích của Điền Khắc Kim. Nhưng tên cướp nguy hiểm này đã như “bóng chim tăm cá”.

Giai thoại “lạ” về một lần đột nhập nhà cố vấn MỹĐiền Khắc Kim càng nổi tiếng hơn sau lần hắn đột nhập vào nhà của một cố vấn Mỹ, trong khu cư xá Đô Thành. Không có ông cố vấn ở nhà, chỉ có bà vợ ông này là một phụ nữ Việt trẻ đẹp. Điền Khắc Kim khống chế nạn nhân, trói tay chân lại rồi ung dung lục tung mọi thứ, hắn chọn những thứ đắt giá, tiền bạc, nữ trang rồi tới cạnh người phụ nữ mặt tái xanh vì sợ hãi, nước mắt lã chã, người co rúm, chắc mẻm sẽ bị tên cướp này hãm hiếp. Nhưng Điền Khắc Kim hình như không có ý đó. Hắn Điền nhiên nói: “Cô đừng sợ, tôi không làm gì cô đâu, tôi chỉ… với mấy bà đầm Mỹ. Còn con gái, đàn bà Việt thì tôi tha”. Nói xong Điền Khắc Kim đi về phía cửa. Người phụ nữ này đã trấn tĩnh, cất tiếng hỏi: “Anh tên gì?”. Hắn trả lời: “Điền Khắc Kim”.

Khỏi phải nói, cảnh sát và quân cảnh tập trung truy lùng ráo riết nhiều ngày đêm nhưng không bắt được tên cướp đang là đề tài nóng bỏng trong sự bàn tán của dư luận càng khiến cho Điền Khắc Kim nổi tiếng. Các báo Sống, Sài Gòn Mới, Hòa Bình, Độc Lập, Trắng Đen, Công Luận, Bút Thép… tha hồ khai thác với nhiều góc độ khác nhau về tướng cướp Điền Khắc Kim. Bài viết, hình ảnh Điền Khắc Kim đăng tràn lan, góp phần đưa hắn lên mây xanh.

Giữa lúc nhà chức trách đang tập trung truy lùng, giăng bẫy khắp nơi nhằm mục đích dồn Điền Khắc Kim vào bước đường cùng để tóm cổ thì một chuyện động trời lại nổ ra khiến dư luận lên cơn choáng cỡ động đất 10 độ richter. Đó là việc Điền Khắc Kim đột nhập vào nhà một quan chức Mỹ, bắt cô vợ trẻ đẹp của ông này đưa đến một khách sạn để cưỡng hiếp. Nạn nhân chỉ được thả ra vào rạng sáng hôm sau trong tình trạng hoảng loạn.

Đến đây thì bóng ma Điền Khắc Kim đã thật sự thành nỗi ám ảnh kinh hoàng cho cả giới chức Mỹ. Lập tức an ninh được siết chặt, cảnh sát, quân cảnh được tăng cường canh gác 24/24h ở các khu nhà của người Mỹ, quan chức Mỹ cư ngụ. Và dù bằng tất cả mọi nỗ lực để truy lùng, tìm ra dấu vết, tung tích của Điền Khắc Kim trong một thời gian dài, cấp độ truy nã khẩn trương, nhưng Điền Khắc Kim vẫn còn là một hình ảnh mờ mịt.

0 14

Phước tám ngón – tướng cướp khét tiếng, lừng lẫy giang hồ về mức độ hung bạo, nổi tiếng với phương châm “bắn trước cướp sau” đến khi chết vẫn không được…yên nghỉ.

Tại ngôi mộ của tử tù này ở trường bắn, dân lô, đề, cá độ có đợt xì xụp hàng trăm người đến thắp hương, xin số cầu may. Ông trùm phu mộ từng kiếm được rất nhiều tiền ở ngôi mộ đó.

Mộ ông trùm

Phuoc tam ngon (tên thật là Nguyễn Hữu Thành, sinh năm 1971 trong một gia đình nghèo ở Dĩ An, Thuận An, tỉnh Sông Bé cũ (nay là Bình Dương) từ nhỏ đã nổi tiếng là đứa bé hung hãn, ngỗ ngược.

Năm 16 tuổi, trong một lần đàn đúm bạn bè, bị mẹ la mắng, Phước đã xách dao, kê bàn tay trái của mình xuống sàn, chặt phăng luôn ngón trỏ và ngón cái. Đó là nguồn cơn của cái biệt danh không trật đi đâu được của gã giang hồ này – Phước “tám ngón”.

Phuoc tam ngon 6
Phước “tám ngón” và cuộc vượt ngục không tưởng ở trại giam Chí Hòa

Đầu năm 1991, khu vực Thủ Đức (TP.HCM) và thủy điện Trị An (tỉnh Đồng Nai) là nơi băng cướp của Phước “tám ngón” hoành hành. Băng cướp này đã dùng súng bắn bị thương một người đi đường ở Đồng Nai. Sau đó, trong vòng gần 1 tháng, băng cướp liên tiếp gây ra hai vụ cướp, một vụ trộm và bắn chết một nạn nhân tại Thủ Đức.

Sau đó, Phước bị bắt, bị tuyên án tử hình và tiến hành cuộc vượt ngục không tưởng khỏi trại giam Trí Hòa. Lần thứ hai, Phước “tám ngón” tiếp tục bị bắt trở lại khi đang cố gieo rắc tội ác tại khu vực Tây Nguyên.

Tại khu vực trường bắn Long Bình, quận 9, TP.HCM, ông Ba Son chỉ cho tôi nấm mộ được chôn cất khá cẩn thận, bia mộ làm bằng đá hoa cương, nằm khuất trong đám cỏ,  lau sậy phủ kín. Trên nấm mộ chạm khắc lý lịch trích ngang: “Nguyễn Hữu Thành (SN 1972), mất ngày 22/10/1998”.

Phuoc tam ngon 5
Phần mộ của Phước “tám ngón” tại nghĩa địa trường bắn Long Bình, được xem là hoành tráng nhất

So với những ngôi mộ khác nằm tại trường bắn tử tù, ông Ba Son bảo, mộ Phuoc tam ngon vẫn thuộc loại “hoành tráng, đàng hoàng nhất”. Chính tại ngôi mộ này, một thời, ông Ba từng có chiêu trò “làm luật”, kiếm tiền từ người đã chết.

Thoạt nghe thì có vẻ khó tin nhưng theo lời Ba Son thì đó là sự thật. Dù đã chết, nhưng Phước “tám ngón” vẫn có thể làm giàu cho nhiều người. Bằng chứng là ngôi mộ của Phước được xây cất khá khang trang, hương khói chỉnh tề, thỉnh thoảng vẫn có đôi người vãng lai mang hoa quả đến cúng viếng.

Phuoc tam ngon 4
Thỉnh thoảng có người đến ngôi mộ của Phước “tám ngón” ở trường bắn thắp hương

Trong ký ức những năm tháng gắn chặt nơi trường bắn, ấn tượng đậm sâu nhất mà Ba Son nhớ nhiều không phải là hình ảnh ông trùm Năm Cam bị hành quyết mà chính là Phước. Thời ấy, sau khi Phước “tám ngón” bị bắn chết hơn 1 năm, có đám đàn em của y tìm đến Ba Son nói chuyện.

“Thoạt đầu thấy tụi chúng đi trên mấy xe phân khối lớn, mặt đằng đằng sát khí, xăm trổ đầy mình, ghé quán cà phê tìm tôi. Tưởng mình gây thù chuốc oán gì với tụi nó nên bị tìm trả thù, tôi lạc giọng: “Các anh tìm chú Ba có việc gì không?”. Cũng may, đám đàn em này bảo là “lính của anh Phước, muốn nhờ chú Ba đưa xác anh ấy về quê”.” Nghe họ nói vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm”.

Cuộc nói chuyện chóng vánh diễn ra ngay tại quán cà phê. Tiền được cốp xuống bàn, Ba Son nghĩ thầm trong bụng vớ được món bẫm. Và ngay trong đêm, ông cùng với mấy anh em phu mộ và đám lính cũ của Phước đột nhập vào nghĩa trang trường bắn.

Cuộc “ăn xác” bất thành

Khi màn đêm buông xuống, không gian tịch liêu, u ám, toát lên vẻ đáng sợ nơi trường bắn tử tù. Dưới những gốc cây, đám lau sậy cao ngút tầm với, Ba Son dẫn toàn bộ anh em đến một điểm rậm rạp ẩn nấp. Trong đêm tối, tiếng rít qua kẽ răng, tiếng phả thuốc xua tan chốn âm u, lạnh lẽo, đầy ám khí, đám lính của Phước cứ đứng bồn chồn. Bọn chúng từng hứa trước mộ đại ca, trước ngày giỗ đầu sẽ bốc mộ, lo tươm tất gia mã, thoát khỏi kiếp dương gian, rũ trần tục. Vì thế, nắm được tâm lý này, Ba Son cũng muốn lợi dụng để kiếm thêm chút đỉnh.

Theo dự tính của ông, sau khi đưa Phước lên, hoàn tất giao kèo, sẽ tính ngỏ lời xin thêm chút tiền uống nước, xăng xe. Vậy nhưng, mọi tính toán của ông ở ngôi mộ được xem là “thiêng” nhất trường bắn đều trở thành công cốc.

Phuoc tam ngon 3
Theo lời kể của các phu trường bắn tử hình, phần mộ của Phước “tám ngón” từng được thuê để bốc hài cốt, nhưng tất cả phải chạy đi rất xa vì tử khí quá nặng

Trước nấm mồ hoang dại của Phước “tám ngón”, đám đàn em của gã giang hồ khét tiếng này soi đèn hì hục xới tung từng lớp đất “ăn xác”. Thế nhưng, lạ lùng là khi nắp áo của Phước vừa bật ra, đám đàn em của gã giang hồ giật mình hoảng hốt, bỏ chạy tán loạn. Bởi, không ai tin, sau đúng 1 năm hành quyết, hình hài của Phước “tám ngón” vẫn còn gần như nguyên vẹn, quan tài bốc lên mùi hôi thối, tử khí quá nặng.

Phuoc tam ngon 2
Cả đời làm phu mộ, Ba Son chưa từng chứng kiến trường hợp nào tương tự như mộ Phước “tám ngón”

“Cả đời làm phu mộ, tôi chưa từng chứng kiến trường hợp nào như mộ Phước. Theo kinh nghiệm nhiều năm, nếu tính thời gian thì khi đó thi thể Phước “tám ngón” đã hoàn toàn phân hủy, chỉ việc bóc tách lấy xương cho vào cốt là xong. Nào ngờ, cảm giác hôi thối ấy vẫn ám ảnh tôi cho đến lúc này” – Ba Son kể.

Đám đàn em của Phước “tám ngón” bỏ chạy, không còn dám lại gần để giữ trọn đạo nghĩa giang hồ. Lúc đó, mình ông và các chiến hữu phu mộ hì hục khâm liệm, chôn cất lại cẩn thận ngay trong đêm.

Xin số lô, đề ở mộ… ông trùm tướng cướp

Thông tin về hình hài của tướng cướp khét tiếng Phước “tám ngón” còn vẹn nguyên được đồn đại đi khắp nơi. Xung quanh sự việc này, nhiều người lý giải theo góc độ tâm linh, có thể khi còn sống Phước ăn ở thất đức nên bị trời hành. Lại có kẻ chen ngang bảo, thân xác Phước không bị phân hủy là bởi hắn thật sự chưa rời cõi trần, vong linh hắn còn lẩn khuất… Chẳng hiểu thực hư lời đồn đại ấy dựa trên cơ sở nào, nhưng một thời gian dài, dân lô đề, cá độ nghe tin vội tìm đến xì xụp khói nhang.

Giới lô đề vốn rất “nhạy bén” với mấy câu chuyện “người chết nhập hồn hiện số, cầu số nào về số đó” nên tin rằng, nếu thành tâm mua quà lễ đến phúng viếng sẽ được anh Phước “ban lộc”. Bản thân ông Ba Son cũng không thể lý giải vì sao, đã có rất nhiều người đổi đời nhờ “xin số” từ phần mộ Phước “tám ngón”.

Phuoc tam ngon 1
Đêm xuống, hàng trăm người lũ lượt kéo về trường bắn xin số cầu may. Ảnh minh họa

Có lần, đám phu mộ hay túc trực ở trường bắn báo tin cho ông hay, có hai chị em nhà ở quận 4, TP.HCM đánh xe ô tô xuống, đêm nào cũng tổ chức ngồi nhậu, bia uống rình rang, hoa quả ngút ngàn bày biện quanh mộ Phước. Tiếng chúc tụng trong đêm giữa bãi tha ma ấy làm ông tò mò. Ông cứ nghĩ chỉ có kẻ điên mới sau 12h, tìm đến đây ăn nhậu.

Nhưng không chỉ một lần mà đến ròng rã cả mấy tuần sau đó, âm thanh tịch liêu, đầy ám khí ấy chốc chốc bị phá vỡ bởi tiếng leng kheng chạm ly, tiếng lầm bầm khấn vái. Sáng ra, ông tiếp tục trở lại hiện trường mộ Phước “tám ngón”, thấy vương vãi cơ man nào lon bia, thức ăn, hoa quả nằm xáo trộn quanh ngôi mộ.

Kinh nghiệm “ăn xác” lâu năm của Ba Son giúp ông “đánh mùi” được xung quanh ngôi mộ này có điều gì bí ẩn. Quyết tâm tìm hiểu, ông mới ngớ người, hay tin cặp chị em “pê đê” ấy, nhờ thường xuyên đến mộ Phước cầu khấn, ăn nhậu, xin số lô, số đề nên trúng đậm hơn 8 tỷ đồng. Thời điểm những năm 1997, số tiền đó có thể quy đổi ra hàng trăm cây vàng.

Và việc sau này tổ chức ăn nhậu của họ cũng là để tìm cách báo ơn Phước “tám ngón” đã “ban phước lộc” cho mình. Sau đó, chị em này còn “hào phóng” kêu đội quân Ba Son xây cất lại ngôi mộ cho… hoành tráng, với giá gần 2 triệu đồng. Ba Son bảo đó chẳng bõ bèn gì so với số tiền họ may mắn trúng đậm nên tìm cách vòi vĩnh. Bị từ chối và tức anh ách vì bản tính bủn xỉn, ông quyết làm cho ra nhẽ, ít nhất cũng phải “la liếm” được chút đỉnh, dư dả tiền cà phê, thuốc lá.

Phuoc tam ngon
Ông Ba Son với những hoài niệm nơi trường bắn tử tù. Ảnh: NLĐ

Đêm ấy, khi hai chị em và đám bạn đang ăn nhậu quanh mộ Phuoc tam ngon, bất ngờ có cán bộ công an phường đột ngột kiểm tra. Cả đám tỏ ra sợ hãi, đang hoang mang chưa biết thế nào thì Ba Son lù lù xuất hiện, hắng giọng: “Chào mấy anh em, có việc gì mà kiểm tra cả đêm dữ vậy?”. Nói đoạn ông bước lại gần người chị gái “pê đê” thì thầm: “Vụ này gay rồi, cả xe và người sẽ bị bắt đem về công an, coi như số tiền kiếm được hơn 8 tỷ mất trắng hết trơn”.

Nghe nói vậy, cặp chị em này bần thần, run rẩy hỏi: “Anh có cách nào giúp tụi em được không?”. Chỉ đợi có thế, Ba Son “vẽ” ngay ra số tiền hơn 100 triệu liền tay mới lo êm chuyện. Lục túi mãi, gom góp lúc đó được 50 triệu, cả hai chị em cầu khẩn nhờ ông giúp đỡ. Cầm xấp tiền cầm nặng, Ba Son mừng quýnh, vội vàng bảo cán bộ công an phường “bỏ qua” cho chỗ người quen. Còn ông nhanh chân bỏ chạy.

Sau hàng loạt phi vụ vừa bỏ công sức, vừa “buôn nước bọt”, kiếm kha khá tiền, Ba Son quyết định nói lên những sự thật về chốn pháp trường

“Thật ra vụ này là tôi “phím” với anh công an khu vực đến “làm luật” cho bõ tức, ai ngờ đám đó run quá nên mình lấn tới” – Ba Son nhớ lại.

0 8

Ỷ vào binh hùng tướng mạnh, vả lại quyền lợi quá lớn, Tín Mã Nàm gạt phăng đề nghị “hợp tác làm ăn” của Đại Cathay. Và thế là trận chiến với băng nhóm giang hồ Lâm Chín Ngón nổ ra . .

 

> Cuộc tranh giành lãnh địa của Lâm Chín Ngón

 

Tính dằn mặt đối thủ, ai dè gặp thứ thiệt, đám thực khách không còn cách nào khác hơn là chấp nhận xuống nước. Trời không chịu đất, đất đành chịu trời chớ sao. Tên hớt tóc ngắn, hình như cầm đầu bọn, lên tiếng:

Lâm chín ngón khi trẻ

 

– Thấy anh nãy giờ tôi nghĩ không phải thứ mới vào nghề chưa có số má gì. Anh nói thật cho tụi tôi biết anh là ai?

Giang ho Lam Chin Ngon thở dài:

– Từ lâu lắm tôi đã cố quên tên của mình. Nay các bạn hỏi tôi cũng xin nói thiệt. Cách nay hơn mười năm tôi cũng tạm gọi là có chút danh vọng. Anh em trong giới giang hồ khi ấy quen gọi tôi là Lâm Chín ngón.

Đại ca thứ thiệt

Cả bốn tên đều bất giác đứng bật dậy, gã tóc ngắn hỏi:

– Anh là Lâm Chín ngón? Đâu, anh cho xem bàn tay trái thử coi.

Nãy giờ, khi thử sức Lâm đều dùng tay phải nên chưa ai thấy bàn tay trái của anh ta.

Khi Lâm vừa xoè bàn tay trái với bốn ngón ra thì cả bọn đứa đưa cả hai tay ôm vai anh ta, đứa cầm tay lắc lấy lắc để, đứa chắp hai tay xá:

– Xin lỗi đại ca, xin lỗi. Nãy giờ tụi em không biết lỡ xúc phạm đến đại ca. Anh em trong nhà cả, đại ca không nói sớm. Đâu, chủ quán đâu?

Thì nãy giờ chủ quán nấp ngay sau cánh cửa chớ đâu. Vừa nghe gọi chủ quán bước vô phòng…

Tên hớt tóc ngắn bảo:

– Đưa hóa đơn tính tiền coi! – Chủ quán đã lấy lại bình tĩnh:

– Dạ khi nãy đưa rồi mà.

Tên râu quai nón cúi xuống gầm bàn lượm tờ giấy lên, đọc:

– Một triệu bốn trăm năm mươi ngàn. Tưởng nhiều, nhiêu đó nhằm gì!

Gã móc túi lấy ra chiếc khăn, mở ra, bỗng gói vội lại, kêu “Lộn rồi!”. Nhưng Lâm đã kịp nhìn thấy một đống nhẫn, dây chuyền, đồng hồ… trong khăn, đoán chừng bọn này vừa “ăn hàng” về, vô quán ăn mừng.

Gã móc túi bên kia, phen này thì đúng là một bọc tiền. Tên hớt tóc ngắn giọng xởi lởi:

– Trả luôn 1.500.000 ngàn cho chẵn. Ủa, còn mấy em gái khi nãy đâu?

Thấy tình hình đã lắng dịu, “phe mình” thắng thế, mấy em gái bia ôm thập thò ngoài cửa phòng, chỉ chờ cơ hội là ăn theo, nhanh nhẹn bước vô. Một tên khác bảo:

– “Bo” mỗi em một trăm ngàn chịu không?

Thì mấy em chịu quá đi chớ! Tiền bạc xong xuôi, tên hớt tóc ngắn thân mật bắt tay Lâm Chín ngón:

– Tụi em khi nãy không biết, lỡ đắc tội, đại ca bỏ qua cho. Khi nào có dịp ra Hải Phòng, đến bến Sáu Kho, đại ca cứ hỏi Thành bớp là ai cũng biết, tụi em xin tiếp đón trọng thể.

Kể xong câu chuyện, Lâm Chín ngón thở dài tâm sự: “Anh ạ, từ sau tối hôm ấy, em nghĩ cái mạng mình sống chết bất cứ lúc nào nếu còn theo cái nghề bảo kê ấy, mà chết lãng xẹt. Nên em quyết bỏ bằng được”.

Số phận ngón tay thứ 10 của Giang ho Lam Chin Ngon 

Trước khi kể tiếp, xin vắn tắt nói về biệt danh Lâm Chín ngón.

Hầu như ai cũng biết bốn tay “đại cao thủ võ lâm” đã thành danh trên chốn giang hồ Sài Gòn khoảng 50 năm về trước: Đại, Tỳ, Cái, Thế.

Đại Cathay đã đi vào “lịch sử dân chơi” với nhiều huyền thoại pha lẫn thực tế, kể cả cái chết bí ẩn của anh ta (tác giả đã viết loạt bài “Sự thật về cái chết của Đại Cathay” đăng trên báo Thanh Niên hồi đầu thập niên 1990).

Tỳ vốn là võ sư, tên thật Huỳnh Tỳ, trước hùng cứ tại Olympic đường Hồng Thập Tự (nay là Trung tâm Văn hóa TP HCM, số 97 đường Nguyễn Thị Minh Khai). Sau 1975, Tỳ vào chùa thắp nhang thề từ bỏ chốn giang hồ, về nhà làm nghề mua bán.

Cái họ Wòng vốn gốc là dân Nùng. Thế tên thật Lâm Thế, thường gọi Ba Thế. Khi ấy Cái và Thế cùng nhau coi khu vực từ Lê Lai dọc qua ngã tư Quốc tế đến khu Dân Sinh (Wòng Cái chết trong thùng xe bánh mì sau bệnh viện Sài Gòn vì bị ma túy hành hạ trong đêm Noel 1978. Còn Ba Thế tập hợp số đàn em còn rơi rớt lại tính “cướp cú chót” vào thời gian gần Tết trung thu năm 1976, nhưng vụ cướp không thành và Ba Thế bị bắt, số phận sau ra sao không rõ).

Vào thời điểm 1964, Đại Cathay tính “bành trướng lãnh thổ” sang khu Đại Thế Giới ở Chợ Lớn; cả Tỳ, Cái, Thế đều đã quy phục Đại Cathay.

Đại Thế Giới (nay là Trung tâm Văn hóa quận 5), nằm ngay tại ngã ba Trần Hưng Đạo-Nguyễn Hoàng (nay là Trần Phú) khi ấy nằm dưới quyền Tín Mã Nàm, vốn đã nổi tiếng từ thời Pháp thuộc, qua giữa thập niên 1960 lại càng mở mang phát triển hơn.

Tiền bạc vô như nước, đương nhiên bọn đứng “mặt rô” phải đông. Dưới trướng Tín Mã Nàm là một dọc các “cao thủ”, với cánh tay phải là Xú Bá Xứng chuyên coi về tài chánh, cờ bạc; về đâm thuê chém mướn phải kể đến Bắc Kỳ chảy và Cọp chảy đứng đầu băng bảo kê. Nhất là Bắc Kỳ chảy vốn là dân gốc người Nùng từ Móng Cái di cư vào đầu quân cho Tín Mã Nàm.

Ỷ vào binh hùng tướng mạnh, vả lại quyền lợi quá lớn, Tín Mã Nàm gạt phăng đề nghị “hợp tác làm ăn” của Đại Cathay. Và thế là trận chiến giữa 2 băng nhóm giang hồ lớn nhất miền Nam bắt đầu…

Đại Cathay lập tức triệu tập binh tướng, lên kế hoạch tập kích. Ba Thế mới về đầu quân cho Đại Cathay chưa bao lâu, chưa lập được chiến công hiển hách nào, hăng hái:

– Để thằng Bắc Kỳ chảy cho tôi!

Tuy là một trong “tứ đại cao thủ” nhưng Ba Thế trắng trẻo, đẹp trai, từng được hề Ba Hội đoàn Kim Chung đặt biệt danh “bạch diện thư sinh”, nên Đại Cathay ngần ngại:

– Thằng Nùng đó ghê lắm. Bọn Nùng di cư toàn đi lính nhảy dù và thiết giáp… Thôi được, thằng Lâm phải theo sát hỗ trợ cho Thế!

Thế là một sáng kia, hai xe hơi du lịch và mấy chục xe gắn máy hiệu Goebel, Push, Brumi, Ishia (hồi ấy chưa có xe gắn máy Nhật, mà chỉ toàn xe hiệu Sach của Đức) chở đôi phóng như bay, bất ngờ đồng loạt thắng lại trước khu Đại Thế Giới. Các thanh niên trên xe nhào xuống, kẻ rút đao, kiếm, người móc côn, lưỡi lê, ào vô các tiệm quán bên đường, cứ nhè các thanh niên đang ngồi uống cà-phê hay ăn hủ tíu mà đâm, chém tới tấp, bất kể đó có phải đám lâu la của Tín Mã Nàm hay không.

Sau một lúc ngỡ ngàng, nhóm thanh niên này lập tức trấn tĩnh lại, hò hét lấy khí thế, chạy vô phía trong quán, cũng lấy dao, kiếm, côn nhị khúc…. cất giấu sẵn, múa may đánh trả không chút sợ hãi.

Trong lúc hai bên giáp chiến, Ba Thế đảo mắt tìm Bắc Kỳ chảy. Vừa nhận ra đối thủ, Ba Thế cầm đao xộc thẳng tới trước mặt Bắc Kỳ chảy, quát lớn:

– Mày ngon đấu tay đôi với tao!

Bắc Kỳ chảy hừ một tiếng, vung thanh mã tấu bén ngót xông lại đón đường đao của Ba Thế. Qua lại được vài hiệp, đám giang hồ Sài Gòn do Lâm dẫn đầu ùa tới khiến Bắc Kỳ chảy không dám tham chiến, vội bỏ chạy.

Đang hăng, Ba Thế rượt đối thủ bén gót. Hình như đã có chủ ý, Bắc Kỳ chảy chạy tọt vào rạp hát Hào Huê (nay là rạp Nhân Dân nằm trên đường Trần Phú, gần góc đường Trần Hưng Đạo). Đời nào để con mồi thoát thân, Ba Thế lao theo. Ai ngờ hắn vừa lọt vô rạp hát thì nghe đánh rầm ở phía sau: Hai tên đàn em Bắc Kỳ chảy phục sẵn ngay tại phía trong cửa rạp hát đã kéo cửa sắt, khiến cả bọn lâu la của Ba Thế rớt lại phía ngoài cửa!

Thấy đối thủ đã sa bẫy, Bắc Kỳ chảy vung thanh mã, cười gằn:

– Phen này nị chết nhen con!

Hai tay đàn em của gã người Nùng rút côn nhị khúc, đứa cầm kiếm lăm lăm, sấn tới. Ba Thế hốt hoảng lượng định tình thế, áp sát lưng vô tường làm điểm tựa, xuống tấn, cầm ngang đao thủ thế, chân không ngừng di chuyển dần lại phía cửa sắt…

Phía ngoài, Lâm đuổi tới rạp Hào Huê, nhưng cánh cửa sắt đã khép lại, chỉ thấy phía trong Ba Thế một chống ba, tính mạng mong manh như ngàn cân treo sợi tóc. Lâm nhanh trí, lấy đầu nhọn con dao phở mà hắn dùng làm vũ khí lách vô dưới khe hở chốt cửa, khẽ nâng lên.

“Tách” một tiếng, chốt đã nâng lên, Lâm vừa đưa tay trái kéo cửa sắt mở ra thì nghe sau gáy lạnh buốt: Một nhát kiếm đã chém trúng sau đầu.

Lại nghe tiếng quát phía sau, mũi con dao phở trong tay phải Lâm lúc này vẫn còn dính trong kẹt cửa sắt không thể nào rút ra kịp để quài lại đón đòn tấn công, Lâm đành liều mình, vung tay trái lên che ót. Lưỡi kiếm bén ngót lần này tiện đứt lìa ngón tay cái của Lâm.

Lâm mang biệt danh Giang ho Lam Chin Ngon  ngón kể từ đó.

Bên trong rạp Hào Huê, Ba Thế không bỏ lỡ cơ hội, nhanh chóng thoát ra ngoài, vừa kịp lúc đám giang hồ Sài Gòn hàng chục người xông tới tiếp cứu khiến nhóm Chợ Lớn phải tháo lui, tẩu tán vào các hang cùng ngõ hẻm và các nhà, quán quen thuộc, trong phút chốc biến mất sạch!

Mời độc giả bình luận :  ” Ngón tay thứ 10 của Lâm Chín Ngón