Tags Posts tagged with "nhung cau chuyen bao hanh gia dinh"

nhung cau chuyen bao hanh gia dinh

1 3

Cập nhật MỚI NHẤT tin tức, hình ảnh, video CƠN BÃO SỐ 5 NĂM 2013 vào Việt Nam. Đêm nay, bão số 5 giật cấp 12-13 đi vào vịnh Bắc Bộ

Tin con bao so 5 từ Trung tâm Dự báo Khí tượng – Thủy văn Trung ương cho biết.

Hồi 13 giờ ngày 2.8, vị trí tâm Con bao so 5 nam 2013 ở vào khoảng 18,7 độ Vĩ Bắc; 111,8 độ Kinh Đông, cách đảo Hải Nam khoảng 130km về phía đông. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm bão mạnh cấp 10-11 (từ 89-117km/giờ), giật cấp 12-13.

Dự báo trong 12 giờ tới, bão di chuyển chủ yếu theo hướng tây bắc, mỗi giờ đi được khoảng 20-25 km. Như vậy, khoảng tối hôm nay (2.8), bão số 5 sẽ vượt qua phía bắc đảo Hải Nam đi vào vịnh Bắc Bộ. Đến 1 giờ sáng ngày 3.8, vị trí tâm bão ở vào khoảng 20,2 độ Vĩ Bắc; 109,2 độ Kinh Đông cách bờ biển các tỉnh Quảng Ninh – Nam Định khoảng 240km về phía đông đông nam. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm bão mạnh cấp 9-10 (từ 75-102km/giờ), giật cấp 11-12.

Con bao so 5 nam 2013 | Tin bao so 5 nam 2013
Tin bao so 5 nam 2013

 

Trong khoảng 24 giờ tiếp theo, bão có khả năng đổi hướng, di chuyển theo hướng tây tây bắc, mỗi giờ đi được khoảng 25km. Đến 13 giờ ngày 3.8, vị trí tâm bão ở vào khoảng 21,3 độ Vĩ Bắc; 106,8 độ Kinh Đông, trên khu vực ven biển các tỉnh phía đông Bắc Bộ. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm bão giảm xuống cấp 8-9 (từ 62-88km/giờ), giật cấp 10-11.

Trong khoảng 36 giờ tiếp theo, bão tiếp tục di chuyển theo hướng tây tây bắc, mỗi giờ đi được khoảng 20km, đi sâu vào đất liền và suy yếu thành áp thấp nhiệt đới (ATNĐ), sau đó ATNĐ tiếp tục suy yếu thành một vùng áp thấp. Đến 1 giờ ngày 4.8, vị trí trung tâm vùng áp thấp ở vào khoảng 22,1 độ Vĩ Bắc; 104,0 độ Kinh Đông, trên khu vực vùng núi tây bắc Bắc Bộ. Sức gió mạnh nhất ở trung tâm vùng áp thấp giảm xuống dưới cấp 6 (dưới 39km/giờ).

Do ảnh hưởng của bão, vùng biển phía bắc quần đảo Hoàng Sa tối nay (2.8) còn có gió mạnh cấp 8-9, vùng gần tâm bão đi qua cấp 10-11. Giật cấp 12-13, biển động dữ dội. Từ đêm nay trở đi vịnh Bắc Bộ, bao gồm cả các huyện đảo Bạch Long Vĩ, Cát Hải (Hải Phòng), Cô Tô, Vân Đồn (Quảng Ninh), có gió mạnh dần lên cấp 6-7, sau tăng lên cấp 8, vùng gần tâm bão đi qua cấp 9-10, giật cấp 11-12.

Biển động dữ dội, từ sáng sớm ngày 3.8, các tỉnh ven biển phía đông Bắc Bộ gió sẽ mạnh dần lên cấp 6-7, vùng gần tâm bão đi qua mạnh cấp 8-9, giật cấp 10-11. Bắc Bộ và Thanh Hóa có mưa vừa, mưa to, có nơi mưa rất to và giông. Vùng núi cần đề phòng lũ cao, lũ quét, trượt lở đất đá. Vùng đồng bằng và ven biển, trong đó có cả Thủ đô Hà Nội phòng ngừa ngập úng gây hại, vùng ven biển các tỉnh từ Quảng Ninh đến Nam Định đề phòng nước biển dâng kết hợp với thủy triều cao từ 3-5m trong dien bien co bao so 5

Ngoài ra, do ảnh hưởng của gió mùa tây nam hoạt động mạnh, vùng biển từ tỉnh Bình Thuận đến Cà Mau, khu vực nam Biển Đông, bao gồm cả vùng biển quần đảo Trường Sa (Việt Nam) có gió tây nam mạnh cấp 5-6, giật cấp 7-8, có mưa rào và giông mạnh. Biển động, trong cơn giông cần đề phòng có lốc xoáy.

4 3

Mỗi khi kể về chuỗi cô giáo bị chồng bạo hành, Bùi Thị M.Đ (giáo viên Trường THCS thị trấn Châu Ổ, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi) lại đỏ hoe mắt và những giọt nước mắt tràn dài trên đôi gò má sương gió suốt 5 năm qua.

Hai lần nằm viện vì bị đánh

Kết hôn với người chồng là giáo viên Đoàn L.A (Trường THCS Bình Long, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi) vào năm 2007, vợ chồng cô Đ hạ sinh một bé trai khôi ngô. Gia đình chồng cô Đ có truyền thống trong ngành giáo dục, mẹ chồng nguyên là cán bộ phòng GD&ĐT huyện Bình Sơn, chị chồng là giáo viên, anh rể phía chồng hiện là Hiệu trưởng một trường ở huyện Bình Sơn.

Thế nhưng, trái ngược với điều ước của nhiều người, cô giáo Đ luôn phải hứng chịu những lời chỉ trích, trận đòn vô cớ. Đáng lưu ý, cô đã 2 lần phải nhập viện Đa khoa huyện Bình Sơn. Lần đầu là ngày 22/11/2011, bệnh viện xác nhận cô Đ bị đa chấn thương do Co giao bi chong bao hanh. Lần thứ hai vào ngày 28/4/2012, bệnh viện xác nhận cô bị đa chấn thương tụ máu phần mềm.

Co giao bi chong bao hanh
Cánh tay cô giáo M.Đ bị đánh bầm đỏ (ảnh do nhân vật cung cấp).

Nuốt từng giọt nước mắt vào lòng, cô giáo Đ tâm sự: “Tôi đã cố gắng nhịn nhục, âm thầm ôm nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần, cũng chỉ mong con tôi có đủ cha đủ mẹ… Những vết thương trên cơ thể tôi được các bác sĩ điều trị, còn vết thương trong tâm hồn tôi và con trai gần 3 tuổi thì thật khó mà lành lại được. Hiện tại, tôi và con rất sợ khi nhớ lại thời gian chung sống ở gia đình chồng…”.

Trong suốt 5 năm chung sống ở gia đình nhà chồng, cô Đ thường xuyên bị đánh đập. Chồng đi làm về muộn, cô gọi điện hỏi han thì bị đánh. Cô đang mang thai 7 tháng, chưa mắc màn trước khi ngủ cũng bị đánh. Khi mới sinh con được 2 tháng 21 ngày, cô cũng bị chồng đánh không rõ lý do, gặng hỏi lại thì bị đánh nữa.

Co giao bi chong bao hanh - 1
Dấu tích thâm tím còn đọng lại phía sau lưng (ảnh do nhân vật cung cấp).

Theo Co giao bi chong bao hanh, tệ hại hơn, mẹ chồng cô thường xuyên cấm con trai không được ngủ với cô, không cho cô ăn cơm cùng mâm, thậm chí xúi giục con trai bỏ vợ với những lý do không tên.

“Ngựa quen đường cũ…”

Sau 5 năm chung sống trong gia đình chồng, khi giọt nước tràn ly, cô giáo Đ đành phải làm việc cực chẳng đã là tố cáo chồng và gia đình chồng hà hiếp, chà đạp nhân phẩm mình.

Ngày 8/5, ông Phạm Thanh Hải – Phó Chủ tịch UBND thị trấn Châu Ổ chủ trì buổi hòa giải có sự tham gia của Mặt trận Tổ quốc, Thanh tra, Hội Phụ nữ, Đoàn thanh niên, Công an… Tại buổi hòa giải, chồng cô giáo Đ là Đoàn L.A thừa nhận: “Bản thân tôi nhận thấy rằng việc đánh vợ tôi là sai trái”. Bên cạnh đó, ông Hải kết luận: “Đây là buổi bảo vệ nhân phẩm cho chị M.Đ. Đề nghị ông A sau sự việc này cần nhìn nhận lại sự việc của mình trong thời gian qua”.

Ông Phạm Ngọc Não – Phó Trưởng phòng GD&ĐT huyện Bình Sơn cho biết: “Trường THCS Bình Long và Phòng GD&ĐT huyện đã phê bình ông Đoàn L.A, đề nghị ông A cần rút kinh nghiệm, không được tái phạm trong quan hệ gia đình”.

Co giao bi chong bao hanh - 2

Co giao bi chong bao hanh - 3

Giấy ra viện.

Ngoài ra, Sở VH,TT&DL Quảng Ngãi cũng đã có văn bản đề nghị Phòng Văn hóa – Thông tin huyện Bình Sơn phối hợp với các cơ quan, ban ngành có biện pháp can thiệp, xử lý theo đúng pháp luật đối với gia đình chồng cô giáo M.Đ.

Dù có sự vào cuộc của rất nhiều cơ quan, ban ngành, đoàn thể nhưng ông A vẫn “ngựa quen đường cũ”, tiếp tục đánh đập, chửi mắng vợ thậm tệ với những lời lẽ, hành động thiếu nhân cách của một nhà giáo. Không chịu nổi, cô giáo M.Đ cùng con trai khăn gói về nhà mẹ đẻ ở xã Tịnh Hà (huyện Sơn Tịnh) cư ngụ. Cô hoảng sợ tâm sự: “Tôi thề sẽ không bao giờ quay lại ngôi nhà đó nữa. Đó là một cuộc hôn nhân sai lầm, một khoảng đời tăm tối và đầy tủi nhục”.

Với bức xúc của Co giao bi chong bao hanh Bùi Thị M.Đ về nạn bạo hành gia đình, UBND tỉnh Quảng Ngãi yêu cầu Sở VH,TT&DL phối hợp với huyện Bình Sơn giải quyết trước ngày 5/7. Nhưng cho đến nay, UBND huyện Bình Sơn vẫn chậm trễ trong quá trình xác minh, xử lý và báo cáo về UBND tỉnh Quảng Ngãi. Mặc dù Luật Phòng chống bạo lực gia đình hiện diện trong đời sống người dân, tuy nhiên việc thực thi và bảo vệ cho người bị bạo hành gia đình vẫn còn bỏ ngỏ. Đặc biệt, vụ việc cô giáo M.Đ kêu cứu vẫn chưa được các cơ quan chức năng bảo vệ và che chở kịp thời.

Co giao bi chong bao hanh - 4
Đơn thuốc khi cô giáo M.Đ nhập viện.
Theo kết quả khảo sát, hàng năm có khoảng 2-3% gia đình có hành vi bạo lực về thể chất (đánh đập), 25% gia đình có hành vi bạo lực tinh thần, 30% các cặp vợ chồng có hiện tượng ép buộc quan hệ tình dục. Theo số liệu từ Bộ Công an, trên toàn quốc khoảng từ 2-3 ngày có 1 người bị giết liên quan đến bạo lực gia đình, trong số 1.000 vụ giết người hàng năm có khoảng 14% vụ giết người liên quan đến bạo hành gia đình.

0 3

Mới đây, trên trang Youtube xuất hiện một clip ghi lại cảnh các bảo mẫu đánh trẻ mồ côi tại cơ sở từ thiện ở Nha Trang.

Trong clip Danh tre mo co tai co so tu thien, có thể thấy những đứa trẻ khóc thét lên khi bị các bảo mẫu đánh. Có em bị đánh đến thâm tím cả mông. Có bé lớn hơn lại bị cô bảo mẫu (đang mang bầu) cầm roi chỉ vào mặt, khiến cháu vô cùng sợ hãi.

Không những thế, một trong các bảo mẫu còn dựng nghiêng chiếc cũi trong đó có một cháu bé. Điều này có thể gây nguy hiểm cho cháu nếu chiếc cũi bị trượt, đổ.

Sự việc được xác định diễn ra tại một cơ sở từ thiện của anh Tống Phước Phúc trên đường Phương Sài, TP Nha Trang, Khánh Hòa. Chúng tôi tìm đến địa chỉ này và ghi nhận đây là căn nhà khá khang, nuôi dưỡng trẻ mồ côi và những bà mẹ “trót dại”.

Theo lời kể của anh Phúc, anh làm nghề xây dựng, vợ buôn bán nhỏ, cuộc sống không mấy dư dả nhưng lòng tốt của đôi vợ chồng này thì có thừa. Trong một lần đưa vợ đi sinh tại bệnh viện cách đây hơn 10 năm, anh Phúc chứng kiến cảnh nhiều bà mẹ trẻ, do “trót dại” nên khi sinh em bé xong là để con lại bệnh viện và bỏ đi. Cảm thương trước số phận bất hạnh ấy, vợ chồng anh Phúc mang đứa bé về nuôi. Nghĩa cử này vô tình “làm mối” cho những cô gái lỡ lầm, rồi nhà anh thành địa chỉ tin cậy của những đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi. Nghe tin đứa trẻ nào bị bỏ rơi ở đâu, vợ chồng anh cũng đến tìm đến rồi đem về nuôi. Dần dần, nhà anh thành trại trẻ mồ côi tự lúc nào.

Danh tre mo co tai co so tu thien
Dạy chữ cho trẻ mồ côi tại nhà anh Tống Phước Phúc. Ảnh: NGHIÊM NHAN

Từ năm 2004 đến nay, vợ chồng anh đã đón trên 100 đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi, trong đó có những trường hợp cả mẹ lẫn con được đón về nuôi từ khi mẹ mang bầu cho đến lúc sinh con. Trong số trên 100 em được vợ chồng anh nuôi nấng 8 năm qua, có em đã được mẹ chúng đến nhận về, cũng có em đã lớn và được chuyển đến những các trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi lớn hơn.

Thế nhưng, vừa qua, trên mạng Youtube bỗng lan truyền một clip dài hơn 1 phút, ghi lại cảnh những cô bảo mẫu của Cở sở bảo trợ ngoài công lập Phước Phúc của anh đánh đập bọn trẻ “không chút nương tay”.

Đánh đập trẻ là có thật!

Sau khi biết được thông tin về clip Danh tre mo co tai co so tu thien, anh Phúc tỏ ra rất bất ngờ và gọi các cô bảo mẫu ra cùng xem. Xem xong clip, cô Hồng Vân, một trong 4 bảo mẫu đánh đập các em xác nhận: “Chính tôi đã đánh những đứa trẻ ấy. Chúng nghịch và lì lắm, nói mãi vẫn không chịu nghe. Hở ra tí là chúng lấy bô úp lên đầu để nghịch!”.

Anh Phúc phụ họa: “Trong mấy cháu nhỏ bị đánh ấy, có cả đứa con của cô Vân này. Con cổ mà cổ không thương, nói gì thương trẻ khác!”. Khi PV hỏi: “Sao anh không nhắc nhở để các cô đánh lũ trẻ quá tay vậy?”, anh Phúc thanh minh: “Nhà tôi nuôi hơn 20 trẻ, lại cưu mang 5-7 cô gái “trót dại” chờ sinh nở nữa mà nguồn thu chính là công việc của tôi (anh Phúc làm nghề xây dựng) nên suốt ngày tôi phải đi làm kiếm gạo về nuôi lũ trẻ. Tôi có dặn mấy cô ấy là không được đánh lũ trẻ nhưng anh biết đó, mấy cô này phần lớn đều không được học hành tử tế, không nhận thức được hậu quả của việc đánh đập trẻ em đâu. Lúc tôi ở nhà thì cô-cháu đều vui vẻ, dạy chữ và dạy hát nhưng hễ tôi ra khỏi nhà là các cô ấy quên ngay lời dặn”. PV hỏi thêm: “Sao anh không mời các cô ấy ra khỏi nhà chứ để vậy mang tiếng cơ sở từ thiện mà đánh trẻ em sao?”, anh Phúc cho biết: “Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy, nhưng đây là nơi “cùng đường” của các cô ấy rồi. Tuy nhiên, sau khi nhắc nhở nhiều lần, từ năm 2011 đến nay không còn tái diễn cảnh đánh trẻ em nữa”.

Trong clip có đến 4 cô bảo mẫu đánh trẻ nhưng theo anh Phúc, 3 cô kia sau khi sinh nở đã ẵm con trở về nguyên quán, có một cô để lại đứa con tên là cu Rùa, nay gần 2 tuổi, chỉ còn cô Hồng Vân vẫn ở lại nhà anh và nuôi dạy các cháu.

Được biết, đoạn clip trên là do một người nước ngoài quay phim và đưa lên Youtube.

Mời độc giả tận mắt xem clip Danh tre mo co tai co so tu thien :

0 10

Ngày 16/7, hàng trăm người ở thôn Điện An 1, xã Nghĩa Thương, huyện Tư Nghĩa xôn xao vụ việc bà Nguyễn Thị Kim Cúc, 55 tuổi tự tử ở Quảng Ngãi. Họ đồ rằng bà tự tử là do phải chịu đựng bạo hành gia đình đã từ lâu

Tự tử khi không sống nổi với người chồng độc ác?

Khoảng 5g30 sáng ngày 16/7, bà Đặng Thị Thắm, 55 tuổi, ở Đội 3, thôn Điện An 1 nghe tiếng kêu của ông Trương Lâm Đồng, 62 tuổi, nhà ở cạnh bên. Bà Thắm chạy qua thấy bà Nguyễn Thị Kim Cúc là vợ của ông Đồng bị chết. Bên cạnh có lọ thuốc diệt sâu. Theo ông Đồng cho biết, sau khi thức dậy, ông ra vườn hái trái mướp thì phát hiện vợ ông đã uống thuốc diệt sâu tự tử chết.

Trước cái chết của bà Cúc, ông Đồng đòi chôn cất sớm, nhưng anh chị em ruột bà Cúc không cho, báo chính quyền địa phương và Công an xã điều tra làm rõ nguyên nhân vụ Tu tu o Quang Ngai này. Theo đơn gia đình phía bà Cúc cho rằng nguyên nhân bà Cúc chết do ông Đồng gây nên.

Tu tu o Quang Ngai
Lực lượng Công an điều tra nguyên nhân dẫn đến bà Cúc chết

Bà Cúc có lấy ông Trương Lâm Đồng sinh được 5 người con. Hiện nay tất cả người con đều làm ăn xa, ngôi nhà chỉ có hai vợ chồng. Bà Cúc là người phụ nữ hiền hậu, chịu thương chịu khó lo cho chồng con. Ngược lại, người chồng ăn nhậu, thường xuyên hành hạ chửi bới bà Cúc. Mỗi năm khoảng 6 đến 7 tháng, bà Cúc ở Tp Hồ Chí Minh bán vé số kiếm tiền nuôi gia đình. Mỗi khi về lại quê đưa hết tiền cho ông Đồng giữ, tiêu xài nhậu nhẹt. Đầu năm 2012, sau khi nhậu về ông Đồng quậy đập phá tài sản gia đình, đốt rụi xe máy. Công an và phụ nữ xã Nghĩa Thương đã tổ chức kiểm điểm ông Đồng.

Tháng 4/2012, bà Cúc từ Tp. Hồ Chí Minh trở về lo cho đứa con gái cưới chồng. Khi tiền trong nhà đã hết, nhưng vì trong người bị bệnh, bà Cúc không thể vào lại Tp. Hồ Chí Minh bán vé số.

Thấy vợ không đi làm, ông Đồng tỏ ra khó chịu. Mỗi khi nhậu về, tìm cách gây sự, chửi bới vợ không kiếm tiền mang về. Sáng ngày 14/7, ông Đồng đuổi bà Cúc ra khỏi nhà. Bà Cúc bỏ đi, đến chiều quay về lại nhà, thì ông Đồng nạt nộ rượt đuổi đánh bà Cúc không cho vào nhà. Bà Cúc không dám về nhà, ghé nhà hàng xóm tá túc. Đến sáng ngày 16/7, thì phát hiện bà Cúc nằm chết tại gần hai ngôi mộ trong vườn nhà ông Đồng. Ngoài ra phát hiện trong túi áo bà Cúc có thư tuyệt mệnh với nội dung xin lỗi các con, bà Cúc phải tìm đến cái chết bởi không thể chịu được sự hành hạ của người chồng độc ác.

Đau lòng người phụ nữ tội nghiệp

Theo bà Nguyễn Thị Mai – chị ruột của bà Cúc cho biết. Bà Cúc quê ở xãTịnh Ấn Tây, huyện Sơn Tịnh. Năm 1981, bà Cúc làm công nhân trong tỉnh Bình Định thì quen với ông Đồng. Hai người đi đến hôn nhân, bà Cúc theo ông Đồng về quê xã Nghĩa Thương sinh sống. Là người phụ nữ thật thà, thương chồng, con hết mực. Tuy bị chồng hành hạ, bạo hành, nhưng mỗi khi về quê ở Sơn Tịnh, bà Cúc đều che giấu.

Tu tu o Quang Ngai 2
Ông Đồng – chồng bà Cúc

Năm 2006, khi cha ruột chết. Bà Cúc phải về Sơn Tịnh lo đám tang, chôn cất cha. “Ở được 2 ngày chị Cúc nhờ người em gái chở về nhà. Thấy vợ về ông Đồng mắng nhiếc, ghen tuông làm gì đi 2 ngày không về nhà. Ông ta còn đòi đốt xe máy của em gái bà Cúc. Thật quá đáng, cha ruột chết mà không cho về lo tang. Chính từ lần đó, chúng tôi mới biết bà Cúc thường xuyên bị ông Đồng bạo hành”, bức xúc bà Mai kể lại.

Liên quan đến vụ Tu tu o Quang Ngai, nhiều người cho biết cách đây vài năm, một lần uống rượu vào, ông Đồng đánh bà Cúc, rồi cầm tay bà dí vào ổ điện cho giật khiến bà Cúc bị thương nặng phải nằm viện nhiều ngày. Theo bà Đặng Thị Thắm, cách đây vài hôm, bà Cúc bảo đang bị bệnh, nhưng cố gắng vài ngày nữa sẽ vào Tp. Hồ Chí Minh tiếp tục bán vé số. Còn ở nhà cứ bị ông Đồng hạch hoẹ, gây chuyện. Bà Cúc định mượn tiền bà Thắm mua vé xe vào Tp. Hồ Chí Minh. Chuyện bà Cúc bị ông Đồng đuổi ra khỏi nhà như thường xuyên. Nhiều lúc ngại tá túc hàng xóm, bà Cúc chờ ông Đồng ngủ lén về ngủ ngoài sân hè.

Tu tu o Quang Ngai 3
Chiếc xe máy bị ông Đồng đốt cháy rụi

Chị Lê Thị Hiền – Chủ tịch Hội phụ nữ xã Nghĩa Thương, huyện Tư Nghĩacho biết: “Mỗi khi uống rượu vào ông Đồng bạo hành vợ con. Hội phụ nữ phối hợp Công an xã đã tổ chức nói chuyện. Nhưng không ngờ chị Cúc bị chết”.

Hiện vụ việc Tu tu o Quang Ngai đang được Công an tỉnh Quảng Ngãi và Công an huyện Tư Nghĩa điều tra làm rõ nguyên nhân.

Theo Thái Thụy
ANTĐ

0 1

bao hanh gia dinh, bao hanh gia dinh o viet nam, nhung cau chuyen dam nuoc mat ve bao hanh gia dinh o viet nam


bao hanh gia dinh – Hết củi đun, nhà không có gì ăn, nấu cơm muộn… tất cả đều trở thành lý do cho những trận đòn thừa sống thiếu chết của người chồng chị Hoàng Thị Chúc (xã Phù Đổng, Gia Lâm, Hà Nội) dành cho chị. Hơn hai mươi năm qua, chị Chúc không thể nhớ được mình đã phải hứng chịu bao nhiêu trận bão đòn từ người chồng đầu gối tay ấp.
bao hanh gia dinh

Thế nhưng vì con mà chị đã phải cắn răng chịu đựng, câm nín làm như không có chuyện gì xảy ra. Chị luôn giữ cho mình một hy vọng mong manh: Một ngày không xa chồng đổi tính. Thế nhưng, niềm hy vọng ấy đã vỡ tan khi chồng chị tự tay quẳng quần áo của ba mẹ con chị ra sân và xua đuổi ba mẹ con chị ra khỏi nhà. Bơ vơ không chốn nương thân, mẹ con chị đành dắt díu nhau ra ở điếm canh nước trên đê cuối làng…

Những trận bão đòn – bao hanh gia dinh

Hai mươi ba năm về trước, chị Chúc lên xe hoa về nhà chồng. Cả làng cả họ ai nấy đều mừng cho chị lấy được chồng như ý. Vốn là người con gái vừa đẹp người lại đẹp nết, chị là niềm mơ ước của bao trai làng nhưng cuối cùng chị nhận lời yêu anh Ngại bởi tính thật thà, chất phác. Một năm yêu nhau không phải là dài nhưng cũng đủ để họ hiểu tương đối về nhau và nguyện ước sẽ cùng nhau tới đầu bạc răng long. Hai gia đình quyết định tổ chức đám cưới cho được ngày dù khi ấy anh chị chưa đăng kí kết hôn. Nhưng những tháng năm sống cuộc đời chồng vợ, thay vào những lời yêu thương nguyện ước là những lời nguyền rủa, hận thù. Thay vào căn phòng hạnh phúc là một địa ngục trần gian. Và cô dâu lộng lẫy trong áo cưới ngày nào giờ chỉ là một bóng ma vật vờ với những nỗi sợ hãi hùng len cả vào giấc ngủ. Ngồi thẫn thờ, chị Chúc nhớ lại: “Cưới được một thời gian, anh ấy không chịu làm ăn gì. Tôi bảo anh ấy đi làm thuê bên Bát Tràng, anh ấy không những không đi mà còn đánh tôi. Đã thế bố chồng còn chửi tôi: Tao nuôi 8 đứa con bằng đầu bằng cổ, chưa đứa nào phải đi làm thuê làm mướn. Vậy mà mày vừa về đã bắt con trai tao phải làm cái việc nhục nhã đó!”.

Bản tính lười lao động, nay lại được sự cổ xúy của người bố nên chồng chị Chúc này càng tỏ ra là một kẻ vũ phu đốn mạt. Cặp mắt đỏ hoe, ngân ngấn nước, chị Chúc kể lại: “Tôi luôn bị anh ta đánh vô cớ. Đánh bất kể khi nào anh ta thích. Mà hình như cứ nhìn thấy vợ là anh ta lại nổi hứng đánh”. Đi làm về muộn, chưa kịp nấu cơm, đánh. Chồng chửi không dám ho he nửa lời, cho rằng biểu hiện đó là khinh người, đánh. Anh ta đi chơi về muộn vợ chưa kịp ra mở cửa cũng đánh. Giao tiếp giữa hai vợ chồng chị Chúc dường như chỉ có đánh, đánh và đánh. Thế nên những năm tháng ấy trên người chị chưa từng bao giờ thôi hết những vết bầm tím và những vệt đòn roi. Một lần, chồng chị đi chơi về, đói mà chẳng vào bữa nào, không kiếm được cái gì bỏ bụng, anh ta cũng lôi vợ ra đánh. Nhìn xung quanh không thấy vật gì để có thể hành hung, anh ta liền cúi xuống lấy chiếc dép mình đang đi phang thẳng vào mặt vợ. Cú phang quá mạnh khiến chị Chúc ngã lăn ra đất, ôm mặt đau đớn. Hậu quả là một chiếc răng cửa ra đi vĩnh viễn, mặt mũi sưng húp. Đánh xong anh ta bỏ đi, hai đứa con chỉ biết ôm mẹ mà gào khóc. Một lần khác, chỉ vì cả gan dám gọi chồng về đi làm cho kịp mùa vụ cùng dân làng mà chị Chúc bị chồng xông vào bóp cổ cho tới ngất lịm. Lần ấy, có cả mẹ đẻ của chị chứng kiến. Mẹ chị sợ quá kêu thất thanh: “Ối làng nước ơi, nó giết con tôi rồi” thì ngay lập tức anh ta quay ra trợn mắt nói: “Nó chết thì tao đi tù được chưa?”.

Sau lần tận mắt chứng kiến kẻ vũ phu ra tay với con mình, mẹ chị vì quá sợ hãi nên đã khuyên chị nên chấm dứt quan hệ vợ chồng với anh ta. Biết là mình sẽ phải chịu vô vàn những trận đòn như thế nếu vẫn tiếp tục chung sống, nhưng cứ nghĩ đến hai đứa con sẽ không có bố, chị Chúc lại cắn răng chịu đựng. Nhiều lần chị Chúc đã phải đi bệnh viện sau những cú “ra đòn” khốc liệt của chồng. Lần đi viện dài nhất có đến gần một tháng, chị bị tức thở vì chồng đấm vào ngực quá mạnh. Lần ấy, chị “được “ người ta quay lên tivi khi nói về nạn bạo hành gia đình. Nhưng sự nổi tiếng bất đắc dĩ ấy lại biến cuộc đời chị bi thảm hơn bao giờ hết vì sau đó chị phải đón nhận sự hành hạ không chỉ của chồng mà cả gia đình nhà chồng vì can tội dám “vạch áo cho người xem lưng”. Bị đánh là thế nhưng chồng chị đưa ra một nguyên tắc “cấm hé lộ với ai. Nếu để ai biết sẽ đánh cho bằng chết”. Thế nên hai mươi năm trời bị chồng bạo hành khốc liệt nhưng có mấy ai hay ngoài hai đứa con của chị và những người trong gia đình chồng. Thậm chí nhiều đêm, một hai giờ sáng anh ta đi uống rượu về, gây sự với ba mẹ con chị rồi đuổi họ ra khỏi nhà không thương tiếc. Trong bóng đêm mịt mùng, ba mẹ con chị lại bồng bế nhau lên bờ đê hay ghé vào một bụi cây nào đó ẩn mình đợi trời lờ mờ sáng lại len lén về nhà. Mẹ tiếp tục đi làm, con tiếp tục đi học. Mọi chuyện trở về bình thường như thể đêm qua chưa từng xảy ra chuyện gì.

Mẹ chết rồi, anh em con ở với ai?

Chúng tôi tìm đến nhà chị Chúc vào một ngày mưa tầm tã. Đến nơi cũng là lúc mẹ con chị đang bắt đầu bữa trưa trong một cái bếp lụp xụp, tối tăm. Thực đơn cho bữa ăn chỉ là một đĩa rau muống luộc và một bát nước canh sấu. Nhưng với mẹ con chị thì có miếng ăn cũng là hạnh phúc lắm rồi. Sau những ngày tháng sống dật dờ tại điếm canh nước, hiện mẹ con chị đã có một nơi tá túc an toàn và tử tế hơn nhiều, đó là một gian phòng xập xệ, áng chừng chưa đến mười mét vuông tại nhà bố mẹ đẻ chị. Kể lại cho chúng tôi nghe những ngày tháng tối tăm mẹ con chị phải chui lủi trong cái điếm canh nước trên đê mà nước mắt chị chan hòa: “Khủng khiếp lắm cô chú ạ. Mùa đông thì rét không tài nào chịu nổi. Mùa hè thì muỗi kêu như rang ngô, nó đốt cho tịt hết cả người. Mẹ con tôi sống cứ dật dờ cho qua ngày đoạn tháng thế thôi”. Ngày chị đi làm, con trai lớn đi lang thang, riêng cô con gái út phải ở “nhà”. Mọi sinh hoạt tắm rửa, cơm nước nó phải làm tất cho dù mới tám tuổi. Nhiều hôm, mẹ dở việc về muộn, bé Nga sợ lắm. Một mình Nga với ngọn nến leo lét bị nuốt chửng trong bóng đêm đặc quánh. Những hôm tham việc như thế bao giờ về tới nơi chị cũng thấy con ngồi nép vào một góc điếm và khóc thút thít. Sống cuộc sống thiếu thốn và đau khổ đến tận cùng nhưng người chồng vũ phu vẫn không buông tha mẹ con chị. Nhiều lần anh ta còn tìm đến tận “ổ chuột” của mẹ con chị để gây gổ và đánh đập. Nhiều đêm ôm con gái nhỏ vào lòng mà nước mắt chị như mưa.

Đời chị khổ quá rồi, chị thấy mình không còn vương vấn gì cuộc đời này nữa. Chị nói với con rằng đã đến lúc chị phải “ra đi”, vì chị thấy mình kiệt quệ sau vô vàn những trận đòn của chồng. Hơn hai mươi năm chưa một ngày chị được sống yên ổn. Thấy mẹ khóc, bé Nga quàng tay ôm mẹ nói: “Nếu mẹ chết thì anh em con sẽ chết cùng mẹ. Nếu mẹ chết một mình anh em con biết ở với ai?”. Trong đêm tối mịt mùng, chị bế đứa con nhỏ trên tay, dắt đứa lớn bên hông bước những bước xiêu vẹo ra thẳng bờ sông. Đứng trước dòng sông lạnh lẽo, chị xin hai con tha thứ cho mình. Chị muốn cả ba mẹ con chị sẽ về miền cực lạc, thoát khỏi những khổ ải nên trần thế. Nhưng, chị bắt đầu cái sự “giải thoát” của mình thì đứa con gái nhỏ hét lên: “Mẹ ơi, con sợ lắm. Mẹ con mình đừng chết nữa nhé!”. Tiếng đứa con gái nhỏ vang lên trong đêm tối làm chị bừng tỉnh. Chị không thể chết, càng không để các con mình phải chết. Vì chúng vô tội. Chị lại bế các con quay về.

Đứa con trai lớn của chị giờ đã không còn được nhanh nhẹn như trước nữa cũng chính vì người cha vô nhân tính. Bực mình vô cớ, thấy con chơi trước mặt, anh ta câm luôn cả viên gạch đập vào đầu nó khiến nó nằm bất tỉnh và máu chảy lênh láng. Nhìn cảnh tượng đau xót ấy, lần đầu tiên trong đời chị dám gáo thét vật vã. Chị cầu cứu hàng xóm láng giềng giúp chị đưa con đi bệnh viện nhưng anh ta đứng đó ngăn cản. Anh ta nói, “nó chết thì tao chôn. Cấm đứa nào được đụng đến nó”. Thế nên kể từ sau lần ấy, con chị thành một kẻ ngẩn ngơ. Ở nhà được vài bữa nó lại bỏ đi có khi đến cả tuần. Ban đầu chị còn hoảng hốt đi tìm nhưng sau biết nó đi rồi nó lại về chị cũng đành kệ nó.

Hành trình đi tìm công lý đẫm nước mắt

Vì gia đình chồng đông con nên khi lấy chồng về chị phải làm đơn rồi nộp tiền xin chính quyền địa phương được một suất đất giãn dân sau đó dựng một căn nhà tạm để hai vợ chồng có chỗ chui ra chui vào. Sau này khi đứa con trai đầu của chị đã lớn, vì không có điều kiện học hành nên nó nghỉ học sớm và đi làm (khi đó nó vẫn còn là đứa trẻ nhanh nhẹn). Nó bảo là sẽ tiết kiệm để thêm vào với mẹ sửa lại ngôi nhà. Dù sao nó cũng đã lớn, sau này còn lấy vợ sinh con nên cũng cần một chỗ ở cho tử tế một chút. Trước kế hoạch nghiêm túc ấy, hai mẹ con chị đã làm ngày làm đêm để mong sớm có tiền sửa lại ngôi nhà. Đầu năm 2009, việc sửa nhà cũng đã được bắt đầu. Nhưng đau đớn thay khi ngồi nhà trông đã tươm tất thì cũng là lúc kẻ vũ phu vô nhân tính ấy quẳng hết đồ đạc của mẹ con chị ra ngoài và đuổi đi. Bao nhiêu công sức, bao nhiều hy vọng về cuộc sống tốt đẹp hơn giờ vỡ tan như bong bóng xà phòng.

Sau một thời gian biến mẹ con chị thành những kẻ vô gia cư, anh ta đã cưới ngay một cô vợ mới, trẻ hơn chị đến mười tuổi. Ngôi nhà mẹ con chị chắt chiu sang sửa giờ thuộc về kẻ khác.

Thấy không còn gì vương vấn với kẻ đốn mạt ấy nên ngày 1-7-2009, chị Chúc đã làm đơn gửi lên Tòa án huyện Gia Lâm xin được “chấm dứt quan hệ vợ chồng với anh Nguyễn Đức Ngại”. Và cũng chính từ ngày hôm ấy chị lại bắt đầu một hành trình khổ ải mới: đòi quyền lợi đáng được hưởng cho mình và cho hai con. Khi người của tòa hỏi chị có tài sản gì đáng giá thì chị nói chỉ có đất và tài sản trên đất. Nhưng vì là đất gian dân nên chị chưa được cấp sổ đỏ. Tòa án huyện Gia Lâm yêu cầu chị về xin giấy trích lục của xã chứng tỏ đất đó là của chị. Khi chị xin được giấy trích lục như yêu cầu thì tòa nhất khoát đòi có sổ đỏ. Chị lại lật đật chạy sang phòng Tài nguyên môi trường xin làm sổ đỏ. Phòng Tài nguyên trả lời với chị rằng, vì đang có tranh chấp nên không thể giao cho chị sổ đỏ chính chủ mà chỉ có thể đưa cho bìa đỏ photo và công chứng. Chị Chúc mang giấy này nộp vào tòa, thì vào thời điểm ấy anh trai chồng lại làm đơn khiếu nại cấp sổ đỏ không đúng. Tòa án vin vào cớ đó ra quyết định tạm đình chỉ giải quyết việc của chị. Không đành lòng để quyền lợi của mình và các con bị kẻ khác ngang nhiên chiếm đoạt, chị lại viết kháng cáo lên Tòa án nhân dân TP. Hà Nội.

Nửa tháng sau, Tòa án nhân dân TP Hà Nội ra công văn phải chờ Ủy ban nhân dân huyện Gia Lâm xem xét và quyết định việc cấp sổ đỏ cho chị là đúng hay sai mới giải quyết. Ròng rã một năm đó chị lấy được bốn công văn của Ủy ban huyện gồm: Phòng Tài nguyên môi trường, Thanh tra huyện và phúc đáp của Ủy bạn huyện Gia Lâm gửi Tòa án nhân dân TP Hà Nội. Nhưng đã tròn hai năm kể từ khi chị viết lá đơn đầu tiên giờ mọi việc vẫn giậm chân tại chỗ. Nói với tôi mà nước mắt chị Chúc giàn giụa: “Dù khó khăn đến mấy tôi cũng phải cố gắng đòi nhà cho các con của mình cô chú ạ. Đó là việc ý nghĩa nhất tôi có thể làm cho chúng nó!”.